Free
Hao.wen.ru


tag: truyện sẽ, truyên xxx, truyên người lớn cực dâm, phá trinh, mất trinh
Visit XtGem.com

TranDuy.wap.biz
Chuyện đời cô ca sĩ

Phong lấy khăn lau mặt cho Mai, trên khuôn mặt nàng vẫn còn lấm tấm mồ hôi, những lọn tóc dính bết vào trán khiến cho trông Mai khi nãy càng coi thảm hại. Ma tuý, rượu và những đợt làm tình tập thể không ngừng nghỉ khiến cho Mai giống một cái xác chết vô hồn, cho dù nhìn kĩ, Phong phải thầm công nhận, không biết có phải là do tác dụng của ma tuý hay không mà da thịt của Mai coi rất hồng hào và đầy sức sống. Có điều đó là một loại sức sống giả tạo, Phong biết, còn cái sức sống luôn tồn tại trong nàng chỉ chờ cơ hội bùng cháy như ngày nào e rằng đã tắm từ lâu rồi. Lúc này, trông Mai ngủ yên bình mà Phong lại càng thấy thương hơn, Phong biết điều gì đã xô đẩy Mai vào con đường này.Phong vắt cái khăn mặt rồi lau lại một lần nữa khắp người Mai, anh không muốn cho những thứ nhơ bẩn mà lũ đàn ông ở cái chỗ đó xuất lênn người nàng còn sót lại. Khi anh dằng được Mai từ những vòng tay ham hố của bọn người đó thì Mai đã rũ cả ra, trông xác xơ thê thảm, bởi vì hết thằng này đến thằng khác tống những khúc thịt vào lồn nàng. Mai vẫn đang nằm đây, trần truồng, vì Phong chẳng thể nào tìm ra được quần áo của nàng bị chà đạp và lẫn lộn với hàng đống vải vóc mà đám người ở đó trút ra, phủ tấm mền lên che thân để nàng có thể ngủ yên, Phong xót xa khi thấy cái lồn của nàng cho đến lúc này vẫn còn đỏ mọng, cả lỗ đít của Mai cũng sưng tấy lên vì những kiểu hành hạ của lũ súc sanh.
Phong giận mình vì đã nhận lời tham gia cái hội quái quỉ đó, nhưng bây giờ thì anh phải cảm ơn mình đã nao núng để cho Dũng dắt tới cái khách sạn đó, chớ nếu không anh đâu thế nào biết Mai lại có mặt ở đó, lại phó mặc bản thân mình bị chà đạp đến thế. Hình như lúc nàng ngủ, Mai lại quay trở về là Mai ngày xưa của Phong, ngây thơ và thánh thiện, mà đối với anh, lúc nào nàng cũng là một thien thần, cho dù trước đó nàng có làm những chuyện gì đi chăng nữa.

Phong đảo qua phòng của bé Vũ, thằng nhỏ vẫn ngủ say, giống như ở phòng bên này, Mai đang cuộn mình lại trong tấm mền. Phong nhìn ngắm hai con người lúc này là quan trọng nhất với mình, đã có lúc Phong tưởng như mình đã mất Mai rồi, vậy mà không ngờ ông Trời lại cho anh gặp lại nàng, gặp lại trong một hoàn cảnh trớ trêu đến thế. Mai cựa mình, cái mền che thân rớt xuống làm lộ ra bầu vú trắng ngần cùng hai cái núm vú màu đỏ sẫm. Phong chưa buồn kéo lại, anh như thể lặng người nhìn ngắm, lúc này, trông Mai còn đẹp và quyến rũ hơn rất nhiều so với lúc nàng trần truồng. Ngày xưa, hai núm vú của nàng nhỏ hơn, màu cũng nhạt hơn, còn bây giờ nó đỏ rực, nhô cao, xung quanh nổi những hạt nhỏ li ti càng làm tôn thêm nét đẹp đến man dại. Nó khiến cho Phong ngắm nhìn mãi mà không biết chán, rụt rè, từng chút một, Phong đưa tay sờ lên bầu vú của Mai mân mê, thực nhẹ như chỉ sợ làm Mai thức giấc. Phong sờ vào hai bầu vú của Mai với cái cảm giác của một gã lang bạt lâu ngày tìm lại về với mái nhà xưa của mình, bóp nhè nhẹ, hai bầu vú ấy nằm gọn trong hai lòng bàn tay của Phong, như thể ngoan ngoãn hết mức chiều chuộng cái cảm giác đầy đặn của tay Phong. Sờ vú nàng, Phong có cảm giác như lúc này Mai mới thực sự nảy nở, mới thực sự đạt đến độ chín muồi về thể xác của một người đàn bà. Lúc này, thời điểm này có lẽ mới là lúc mà Mai như một bông hoa đang độ toả hương sắc ngọt ngào nhất.
- Anh thiệt có lỗi, vì anh mà em phải khổ quá.

Phong ghé tai Mai lầm thầm, vuốt tóc nàng. Một lúc không giữ được mình, có lẽ Phong trót lỡ tay nghiến vào vú của Mai hơi mạnh, không biết nàng có đau lắm không, nhưng cũng đủ để khiến cho Phong giật mình vì thấy Mai khẽ trở mình. Hấp tấp hệt như một dứa trẻ hư, Phong vội kéo ngay cái mền phủ lên ngực Mai, nhưng thấy nàng vẫn ngủ ngon, Phong mới thấy đỡ ngượng ngập. Anh lại ngồi ở bên, ngắm nhìn Mai, ngắm nhìn cho thoả, cho đã nhưũng ngày nhớ nhung xa cách.

Thấy khoé miệng Mai hình như hơi bị sưng lên, Phong vội chạy đi lấy thuốc đặp lên môi nàng. Tự dưng trong lòng Phong trào lên sự căm hận ghê gớm những gã đồi bại đã hại đời nàng. Phong biết, chắc chắn không chỉ là hơn một chục thằng có mặt ở cái phòng lắc tối hôm nay, mà trước đó, đã có nhiều, thậm chí rất nhiều thằng làm cái chuyện súc vật đó trên cơ thể người đàn bà mà anh hết mực yêu này. Nếu như bản thân Phong từng nâng niu, trân trọng cái lỗ thiện đường đó của Mai bao nhiêu thì lũ người kia đã coi cái chỗ đó chỉ như một cái lỗ thịt hạ cập, để mà trút vào đó những ham muốn tầm thường nhục dục. Phong không thực sự hiểu rõ tại sao Mai lại đến cái cảnh này, nhưng dù đó là gì đi nữa thì anh cũng không trách móc nàng, có căhng chỉ là trách chính mình. Phong biết một mình Mai bơ vơ ở cái đất Sài Gòn này thì nàng khó lòng mà đứng vững được, nhất là khi xung quanh nàng luôn có những con chó sói chỉ chực có cơ hội là bế nàng lên giường để mà cấu xé cơ thể nàng.

Hai bắp tay của Phong có mấy vết xước, lúc nãy khi giằng Mai từ tay mấy gã đàn ông đo con, thậm chí Mai còn quay lại cào cấu anh, có lẽ nàng nhận ra anh rồi nhưng con quỷ trong nàng bị ma tuý sai khiến chống trả lại anh điên cuồng không cho anh giằng nàng ra khỏi mấy cái buồi hăm hở nhét vào lồn nàng vây quanh. Tinh dịch từ lồn chảy ra, từ trên mặt và trên vú, trên ngựuc Mai chảy xuống tong tỏng, Phong vẫn còn giữ nguyên vẹn cái cảm giác thực sự rùng mình khi anh bế Mai ở trên tay vào lúc đó. Nhưng Phong biết mình có thể quên được cái cảm giác này, vì bản thân anh không bao giờ ghê tởm Mai, không bao giờ bỏ rơi nàng, nhất là lúc này, nàng cần đến anh để trở lại là một con người. Phong gối dầu lên bụng của Mai rồi chính anh ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

*
* *

Mai tỉnh dậy, nàng đau đầu ghê gớm, thân thể rã ra thành từng mảnh nhỏ, nhưng có lẽ mai đã quen với cái cảm giác này sau mỗi một đếm thác loạn rồi đâm ra trong đầu óc nàng, sự tỉnh táo lại quay về rất lẹ. Mai nằm ngửa, nàng nhìn lên trần nhà, một màu trắng rất nhẹ nhàng và thanh thoát, khác hẳn với những cái trần nhà tối sẫm màu mà nàng thường nhìn thấy mỗi khi tỉnh lại. Mai thấy bụng mình hơi nặng, còn trên người thì đang đặp mền. Kì lạ thiệt, hình như đã lâu lắm rồi chưa có ai đắp mền cho nàng mỗi khi đi ngủ cả, đâm ra Mai cũng quen dần với việc ngủ và thức dậy với cái trạng thái trần truồng trơ trẽn nhất của một người đàn bà. thường thì nàng cắn thuốc xong, làm tình tập thể với cả một bầy đàn ông, chính Mai nhiều khi ngủ quên đi lúc nào chẳng rõ, nàng ngủ ngay cả khi lồn vẫn còn đang bị giập túi bụi.

Nhưng hôm nay có vẻ gì rất khác, ít nhất là lúc này Mai không cảm thấy cái bê bết đến kinh người của tinh dịch trên cơ thể nàng, chả lẽ bọn người đó trong lúc phê thuốc địt nàng xong hôm nay lại còn thời giờ lau người cho nàng hay sao. Bụng của Mai vẫn cảm thấy nặng, Mai đinh ninh là có một gã đang đè lên nàng, chắc lại là môt gã nào đêm qua là kẻ địt nàng cuối cùng đây, nhưng hoá ra không phải, anh chàng này chỉ gối lên bụng nàng mà ngủ quên thôi, anh ta cũng mặc quần áo trên người chứ không có loã lồ như mọi khi. Mai giật mình, cái dáng ngủ quên này với nàng sao quen quá, cái điệu bộ ấy khiến cho nàng hoàn toàn hồi tỉnh và nhớ lại. Đúng là anh ta, trong lúc nàng đang bị xoay vần giữa mấy gã tay chơi cùng hội thì anh ta đã gọi tên nàng, đã lao vào kéo nàng ra, rồi bế nàng lên tay. Mai không nhớ được gì nhiều hơn thế, vì lúc đó nàng cũng bất tỉnh luôn, chơi thuốc rồi “chơi buồi” liên tục, lúc đó Mai không còn đủ sức mà gắng gượng nữa, nàng cố ràng quẫn đạp cũng không nổi. Chỉ có điều chỉ cần khẽ nghe tiếng gọi của anh ta gọi tên mình là Mai đã biết đó là ai, là Phong, nàng biết đó là anh, chỉ là nàng không dám tin đó là sự thực thôi. Bây giờ tỉnh lại, bàng hoàng biết rõ chính là anh thì ý nghĩ đầu tiên của nàng là muốn chết, nàng nào còn mặt mũi nhìn anh, nhất là khi anh đã tận mắt chứng kiến những việc nàng làm.

Mai khẽ nhổm người dậy, cố không để cho Phong nhận ra, Mai đỏ mặt khi thấy bên dưới cái mền mình không có gì che thân, trong lúc say thuốc, nàng có thể múa may rồi làm trò con heo với không một chút vải trên người không sao, nhưng lúc này cái lạnh lẽo khi bị lột truồng này khiến cho Mai lại càng cảm thấy trống trải. Mai lén đến bên cnạh nhìn Phong, anh ngủ, có vẻ không được ngon giấc lắm nhưng trông rất đẹp trai và hiền hậu. Hai hàng nước mắt bất ngờ lăn trên mặt Mai, nàng thế này….bất kể một người con gái nào, cho dù là một con đĩ có lẽ vẫn còn xứng đang hơn nàng. Cửa ban công mở, căn nàh của Phong nhìn ra sông Sài Gòn, gió buổi sáng lùa vào mát lạnh. Mai khẽ rùng mình, nàng lấy chiếc áo sơmi của Phong vắt trên ghế mặc vào người, vừa để che than, mà cũng vừa để có cảm giác như là anh đang ôm lấy nàng. Mai nhắm mắt chuẩn bị nhảy xuống, cho đến phút giây cuối cùng, cẳng tay của nàng bị hấp tấp kéo giật lại, Mai sững người quay lại, nàng không sao kìm được lao vào lòng của người vừa không cho nàng làm cái chuyện dại dột đó.

Mai khóc rấm rứt từng hồi, cho dù trái tim đầy hằn vết thương của nàng như được sưởi ấm lên vì những lưòi dỗ dành của Phong
- Mọi thứ đều đã qua rồi, qua thiệt rồi mai. Đừng buồn nữa, chúng mình sẽ chỉ nhìn về tương lai thôi.

Mai để cho Phong vuốt ve người mình, bàn tay anh sờ mọi chỗ, an ủi vỗ về nàng giống như ngày xưa anh vẫn thường làm vậy. Khó lắm, nhưng có một điều gì ấm áp khiến cho Mai tin rằng, từ giờ trở đi cuộc sống của mình sẽ thực sự hạnh phúc. Một đôi chim bồ câu trắng muốt bay vút qua cửa sổ, trời rất xanh và cao, một khung cảnh khiến cho hai người càng thêm tin vào tương lai.

Back-Trang chu

***************
2
59732





Doc Tiep >>

Trang Chu

Luot Xem:
1-1-478
Bản Quyền Thuộc Về http://Hao.wen.ru